Tin tức

“Good morning, Sir!” và ước mong ngày trở lại của Hotelier

Tôi đã từng phàn nàn tại sao tôi phải nói “Chào buổi sáng, thưa ngài!” Mỗi sáng, tôi đều xả hết chất thải ra ngoài vì tôi còn bận rộn với rất nhiều công việc. Tuy nhiên, những ngày này, tôi ước mình có thể mở miệng chào …

"chào buổi sáng thưa ngài!" và chúc người chủ khách sạn ngày trở lại
Chúng tôi đã ngừng làm việc tại khách sạn gần 1 năm

– * – * – * – * – * –

[Bài viết là cảm xúc chủ quan của Thy – một cô bồi bàn trẻ phải nghỉ việc không lương do khách sạn ngưng hoạt động vì ảnh hưởng bởi dịch bệnh…]

– * – * – * – * – * –


“Chào buổi sáng thưa ngài!” từng là lời chào nhàm chán nhất


Khách sạn quy định mỗi khi nhân viên gặp cấp trên phải nhiệt tình chào hỏi “Good morning, Sir!”, Vừa thể hiện sự tôn trọng sếp, phép lịch sự tối thiểu trong cuộc họp, vừa tạo cảm giác hào hứng, tràn đầy năng lượng. năng lượng để bắt đầu một ngày làm việc mới. Với đồng nghiệp, họ sẽ chào nhau tương tự: “Chào buổi sáng!”, “Buổi sáng!”.

Tôi đã từng cảm thấy nhàm chán với câu nói này mỗi ngày. Nghe thật trống rỗng và thừa thãi. Một ngày nọ, tôi đang tập trung xếp những lẵng hoa thẳng hàng trên bàn mà không để ý sếp đang đứng cạnh mình từ lúc nào – nên tôi đã bị chỉ ra là thiếu chuyên nghiệp trong cuộc họp giao ban. Lý do tắc trách là nếu người đứng lúc đó là khách hàng thì có bị đánh giá là không quan tâm đến khách, không để ý đến công việc hay không … Rồi ngày khác người này “kh morning “,” good morning “” kia trong khi cả bộ có vài chục người, nghe đã tai, chưa kể còn vô số cách chào hỏi linh hoạt, tự nhiên khác nữa, bảo sao không dùng nhỉ?

Nhưng quy tắc vẫn là quy tắc. Gặp nhau thì phải chào. Nó cứ tiếp diễn như vậy, ngày này qua tháng khác.

"chào buổi sáng thưa ngài!" và chúc người chủ khách sạn ngày trở lại
Tôi từng ghét nói “Chào buổi sáng” vào mỗi buổi sáng


Sau đó… tôi mất việc vì Covid


Tôi chính thức ngừng làm việc Nữ phục vụ kể từ đầu tháng 8 sau khi vừa quay trở lại duy trì 1 tuần 1 ngày làm việc trong tháng 7. Trong đợt bùng phát dịch ở Đà Nẵng, khách sạn tôi làm việc bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Các anh chị em trong khoa đã lần lượt qua đời. Vì bất lực!

Ngày chia tay, lãnh đạo và nhân viên đều bùi ngùi. Trong mắt mọi người hiện rõ sự thất thần vì không ai tin một ngày khách sạn không có khách để phục vụ, nhân viên không có việc để làm, ngành du lịch có nguy cơ chết từ nay.

Chúng tôi hiểu và chia sẻ sự bất lực của ban lãnh đạo, khi mọi nỗ lực hoạt động cầm chừng để “dành chỗ” cho những nhân viên chủ chốt dần đi vào ngõ cụt. Nếu dịch bệnh bùng phát trở lại giữa lòng Đà Nẵng thì làm sao du khách đến đây du lịch, nghỉ dưỡng?

Và những câu hỏi đặt ra là “tôi phải nghỉ trong bao lâu?”, “Làm gì để kiếm tiền để chờ việc?”, “Có bao nhiêu người chờ việc?”, “Có bao nhiêu người bỏ việc của họ?” xin việc và thay đổi công việc? ”… Vì vậy, có thể khi ngành phục hồi, một số lượng lớn nhân viên lành nghề, kinh nghiệm, vững vàng và chuyên nghiệp sẽ không quay trở lại. Khách sạn và các doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ liên quan khác phải tốn kém tiền bạc, thời gian và công sức, tuyển dụng và đào tạo lại nhân viên mới.

Nhưng biết trách ai bây giờ? Đổ lỗi cho con Covid? Áp lực cơm áo gạo tiền buộc họ phải lựa chọn giữa tình yêu nghề và thực tế khó khăn vì không có tiền tiêu, chật vật chi trả các khoản sinh hoạt cơ bản như tiền nhà, điện, nước, ăn uống, ma chay. Vì vậy, những ai còn đam mê thì nên tìm việc để chờ việc, chấp nhận hạn chế về tài chính – người túng thiếu, nhiều lo toan phải chuyển sang công việc mới, với mức lương không quá cao. cao nhưng ổn định. Và khi được hỏi bạn có sẵn sàng bỏ công việc khác đó để quay lại làm việc khi ngành này phục hồi hay không? – Một số gật đầu ngay, một số ấp úng, số còn lại nói rằng họ không chắc chắn. Tuy nhiên, tất cả đều nói với họ “Hãy nhớ công việc!”

"chào buổi sáng thưa ngài!" và chúc người chủ khách sạn ngày trở lại
Không ai trong chúng ta từng nghĩ rằng sẽ có lúc ngành khách sạn gặp khó khăn


Nhớ đồng nghiệp, nhớ khách như nhớ người yêu!


Lướt sóng đêm qua Nghề nghiệp vụ khách sạn – Nói chuyện (nhóm tâm sự nghề được dân trong nghề yêu thích nhất hiện nay) có bài: “Lâu lắm rồi mình mới lại nói” Chào buổi sáng! “, Cảm giác thật hạnh phúc. Còn các anh, các chị, các bạn, các anh thì sao?”

Bên dưới phần bình luận, một vài Hotelier nói “cùng cảm nhận”, trong khi đa số bình luận rằng “Tôi nhớ nó quá” – “Tôi đã quên từ đó kể từ khi dịch” – “gần một năm trôi qua, đã lâu rồi. vì vậy tôi không nhớ ”-“ lâu rồi không nói tiếng Anh, xấu hổ ”và buồn hơn là“ vâng bạn đã đặt hàng grab đúng không? (Tôi đang đi nghỉ nên tôi chuyển sang chạy grab cho đến bây giờ) ”…

Tôi cũng không vui!

Đôi khi tụ tập bạn bè đi cà phê, nhìn nhân viên phục vụ quán, tự dưng thấy “ngứa tay”, “nhớ nghề” kinh khủng. Rồi những lúc chán một mình chẳng biết làm gì ngoài việc nhớ đồng nghiệp, nhớ khách hàng, nhớ hàng tiếng đồng hồ chạy ngược chạy xuôi để liên tục hỗ trợ và phục vụ. Đôi khi tôi nhớ tiếng đồng nghiệp quát tháo, khách hàng chửi bới, bất giác mỉm cười …

"chào buổi sáng thưa ngài!" và chúc người chủ khách sạn ngày trở lại
Vì yêu nên nhất định mình sẽ cố gắng … chờ việc!

Mình vào nghề được 4 năm rồi, thời gian không nhiều nhưng cũng không ít, có lẽ vừa đủ để trải qua hết những cung bậc cảm xúc từ sợ hãi, thiếu tự tin của ngày đầu – có lúc chán nản, định bỏ cuộc vì áp lực. . và định kiến ​​- nhưng nghiêm túc mà nói, anh yêu nghề và tràn đầy năng lượng – thì khi tinh thần cống hiến sôi sục thì đó là “nghề bệnh”, hiện tại thì không có “thuốc”. Ban đầu là giảm ngày làm, nghỉ – giảm thu nhập – nghỉ có hỗ trợ – nghỉ không lương … Đến nay đã gần 6 tháng không làm khách sạn, cũng tranh thủ bán hàng online kiếm tiền tạm. nhưng tôi chưa bao giờ có ý nghĩ bỏ việc và chuyển sang một công việc khác. Bởi lẽ, tình yêu và những điều tốt đẹp mà nghề giáo mang lại thực sự rất lớn và đáng trân trọng. Nghề giáo đã dạy tôi bao dung – tin tưởng và cảm thông, chia sẻ – kỹ năng điều tiết cảm xúc – tinh thần trách nhiệm – tình đồng chí; Ngoài ra, biết cách làm đẹp cho bản thân – đi nhẹ, cười duyên, nói năng nhẹ nhàng – biết lập kế hoạch và sắp xếp công việc – cầu toàn và cầu tiến – cống hiến để vươn tới những vị trí cao hơn, đặt mục tiêu rõ ràng cho mọi nỗ lực…

Vì vậy, đừng sợ một ngày sự nghiệp “cô đơn”. Vì có chúng tôi, những người sẵn sàng trở lại khi nghề phục hồi và hưng thịnh. Có thể, chia tay chỉ là giải pháp tình thế, đối với nhiều bạn trẻ vì mải lo, áp lực cơm áo gạo tiền đè nặng lên vai. Thôi thì cứ bình yên đi qua giông bão, chờ ngày đôi mắt cười trở lại!

Từ Của mày…

(Nguồn ảnh từ Internet)

Nguồn: https://lienket365.com
Danh mục: Tin tức

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button